Mẩu chuyện số 46 - CHỈ CÓ MỘT NẤC

23 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 35888)
Mẩu chuyện số 46 - CHỈ CÓ MỘT NẤC

-C

hiều nay anh em đừng đi chơi đâu xa.

L

ời nói ấy là khẩu lịnh của Đức Thầy phán dạy trước một số anh em đồng đạo vào chiều ngày 2 tháng 3 Dương lịch 1945, tại căn phố số 150 đường Lefèvre Sài gòn. Anh em đồng đạo mãi thắc mắc trước khẩu lịnh ấy, họ tự cật vấn nơi lòng, có chuyện gì xảy ra trong đêm nay. Ông Lê văn Phán, một đồng đạo hiện có mặt trong thời gian ấy, lòng cũng nghi nan, ông bèn hỏi ông Chủ Cưu:

-Đêm nay bộ có chuyện gì sao mà Đức Thầy không cho đi chơi vậy ông Chủ?

Vẻ trầm ngâm chen lẫn trong sự áy náy làm hiện rõ trên nét mặt ông Chủ trước câu hỏi của người bạn Đạo. Ông đáp:

-Việc nầy Thầy cấm không cho ai biết, đêm nay Nhựt đảo chánh Pháp đó.

Tâm tư ông Phán một vùng trời tự do lóe ra, vừa mừng và cũng vừa lo. Chập sau đèn điện cháy sáng, 7 giờ 40 phút, một phát súng lệnh nổ lên, hàng trăm tiếng khác phụ họa, và rồi liên tiếp tiếng ì ạch.. .đạch đùng.. .tiếng người la ó, hò hét, rên rỉ. Một thứ âm thanh hổn loạn, kỳ hoặc, được dâng lên từ mặt đất lên cao và cao mãi.

Nhựt đảo chánh Pháp, lời nói thì thầm qua cửa miệng của người dân Việt. Quyền hành của thực dân Pháp sau đêm kinh hoàng ấy đã mất tất cả, phải nhường lại cho anh lùn Nhựt Bổn. Sáng ngày 10 tháng 3 Dương lịch 1945 hầu hết anh em đồng đạo cư ngụ bên cạnh Đức Thầy được cơ hội đi viếng đó đây. Ông Lê văn Phán cũng đồng tâm trạng như những đồng đạo khác. Sau khi dạo cảnh xong ông trở về đúng bữa cơm sáng, đang lúc nên ông Phán cũng ăn cơm với anh em, thì Đức Thầy từ trên lầu đi xuống, Ngài hỏi ông:

-Bộ ông mừng lắm hả?

-Dạ thưa Thầy con mừng lắm.

-Đó chỉ là một nấc thôi ông ạ!

Viết theo lời ông Lê văn Phán.

PHẦN NHẬN XÉT:

Khi trí huệ đã mở thì những gì gút mắt bí ẩn của giòng đời, của cơ tạo hóa, các bậc Đại Giác đều biết trước một cách rành rẽ.

Đức Huỳnh Giáo Chủ cũng thế, trước sự hân hoan nô nức của mọi người, trước niềm tin vào thế cờ của đất nước, sự chuyển hướng qua giai đoạn mới, thì Ngài cho biết đó chẳng qua mới có một nấc. Quả thật sau đó một thời gian thì hai trái bom Nguyên Tử rơi xuống Trường Kỳ (Hiroshima) và Quảng Đảo (Nagasaki), Nhựt hoàng đầu hàng vô điều kiện. Pháp trở lại thêm một lần giẫm bừa gót giày xâm lược trên đất Việt, một lần nữa người dân vô tội ôm hận với bạo lực cường quyền.

Thế là lời tiên tri của Ngài đã chứng thực, thảm thê thay, khổ não, khốc hại nào phải có một nấc mà hết đâu.

Đã biết khổ não còn bi thiết hơn trong ngày cơ tận diệt, chúng ta hẳn phải trì chí bền lòng tu tỉnh để đón tiếp một ngày mai huy hoàng.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn