Mẩu chuyện số 18 - BÀI TÀ HIỂN CHÁNH

23 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 40745)
Mẩu chuyện số 18 - BÀI TÀ HIỂN CHÁNH

N

gày 18 tháng 5 năm Kỷ Mão (1939), Đức Thầy khai Đạo tại Hòa Hảo. Lúc ấy Tôi (Nguyễn Hữu Hạnh) chưa biết gia đình của Đức Ông và cũng chưa biết Đức Thầy.

Gia quyến tôi trước kia thọ pháp với một ông Sư tên Hai Cung ở Mỹ Luông cũng căn gốc của Đức Phật Thầy và Đức Cố Quản.

Bỗng nhiên một hôm Đức Thầy gởi cho ông Sư Cung hai quyển Giảng, quyển Nhứt và quyển Nhì. Ngày Chín tháng Tư năm Kỷ Mão người anh tôi có bịnh, rước ông Hai Cung đến nhà. Ông mang theo hai quyển Giảng Đức Thầy gởi cho ông. Nhơn lúc trị bịnh cho anh tôi, tôi đem ra đọc và giải nghĩa cho ông nghe. Tôi đọc xong hai quyển Giảng, nhận xét chơn lý, tâm hồn tôi vừa phục, vừa kính mến Đức Thầy và nghĩ rằng: Đức Phật Thầy Tây An tái sanh. Liền khi ấy, đêm mùng Chín tháng Mười một, gặp dịp may có người ở xóm đem vợ đến Đức Thầy trị bịnh, tôi liền quá giang đến Tổ Đình, lúc bấy giờ sáng ngày mười một tháng mười một, khi đến Thầy đang Thuyết Pháp quyển Giảng thứ Tư. Thầy ngừng lại hỏi tôi:

-Mới qua Hương Quản!

Và Đức Thầy nói luôn những chuyện ông Sư Cung, thầy trước của tôi, làm cho tôi sửng sốt. Tôi nhận Thầy là một Đấng Tiên Tri. Liền đó tôi xin Thầy được chép quyển Tư tức quyển Giác Mê Tâm Kệ. Khi đang chép, Thầy tới lui coi tôi chép và Thầy dặn chép cho thật kỹ từ nét, từ dấu, đừng để trật dấu, trật một chữ mất nghĩa một câu. Đây là lần đầu tiên tôi đặt cả đức tin nơi lòng.

Qua ngày mười hai tháng mười một, tôi trở về gia đình, trình với Cữu Huyền cùng thân mẫu và yêu cầu ông Sư cho phép tôi được quy y với Đức Thầy. Được sự đồng ý của gia đình và Sư Cung, tôi thọ giáo quy y Thầy. Đức Thầy biết cả hình thức gia đình tôi, Thầy dạy rằng:

-Trước kia Hương Quản còn mê, nay tỉnh ngộ nghe lời Thầy dạy. Bức Trần Điều mà Hương Quản làm bàn thờ Chư Vị ở nhà để y như vậy, làm ngôi Tam Bảo thờ Phật. Bên hữu thờ Bà độ mạng thì dẹp đi, bên tả thờ ông Táo cũng dẹp luôn.

Thầy giải nghĩa:

-Đúng là bà Cữu Thiên, bà chúa Tiên, thời này mấy bà đã vào hàng Phật rồi. Vậy Hương Quản về kiếm bông hoa, nước lã và cầu nguyện, vái như vầy: Hồi trước tôi còn mê nên thờ vậy, nay tôi quy y theo Thầy, Thầy tôi dạy: Nếu thật là bà Cữu Thiên Huyền Nữ thì chúng minh cho tôi thỉnh về ngôi Tam Bảo, thờ chung với Phật để tôi sùng bái. Còn ai ở đây hưởng đồ cúng kiếng xin đi chỗ khác mà kiếm ăn, từ đây tôi không còn cúng kiếng nữa. Trang ông Táo cũng vậy rồi dẹp.

Tôi vâng lời làm y theo lời Thầy dạy, và từ đó tôi thường lui tới thăm viếng Đức Thầy. Đến ngày mười tháng mười hai năm Kỷ Mão, tôi đến viếng Thầy lối bảy tám giờ sáng. Ngày đó làng Hòa Hảo cúng cầu an tại đình Thần. Đức Thầy đứng ở mé sông trước Tổ Đình, bỗng đi thẳng lên bước vào nhà, Thầy cười và nói:

-Thật tức cười các ông Hương Chức, Hội Tề làng Hòa Hảo hết sức.

-Cười gì vậy Thầy Tư? Đức Ông hỏi.

Đức Thầy chỉ xuống đình và nói:

-Ông Cả không thấy sao? mười hai Hương Chức Hội Tề xúm nhau đâm họng con heo, đem ngay trước bàn Thần, rồi ráp nhau bận áo dài bịt khăn đóng lạy con heo mà đền tội sát sanh chưa xong, chứ Thần nào chứng mà ăn.

Lúc đó tôi có đứa con thứ ba năm đó đúng 12 tuổi. Tôi ký bán cho ông Táo một con heo, đúng mười hai tuổi sẽ cúng. Tôi đã nuôi sẵn một con heo, định đến ngày hai mươi tháng Chạp năm Mẹo đúng lời vái sẽ cúng trả lễ. Tôi đem chuyện ấy bạch với Thầy, Thầy cười mà nói rằng:

-Phật Táo Ngài làm việc với Đức Ngọc Đế chớ không có ở dưới trần nuôi con cho chúng sanh đặng ăn thịt heo. Hương Quản hãy bán con heo đó đặng chi độ trong gia đình và tránh tội sát sanh. Nếu ai đòi thì nói Thầy không cho cúng, Thầy lãnh cho.

Và Thầy dạy thêm:

-Không nên cúng hạn, dưng căn đổ đốt, thôi nôi, đầy tháng gì hết, chỉ cúng Cửu Huyền Thất Tổ mà thôi.

Nhờ ơn đức oai linh của Tổ Thầy, gia đình tôi từ lúc theo Thầy học Đạo cho đến nay 30 năm khỏi tốn hao cúng kiếng chè xôi, và gia quyến cũng không bịnh hoạn ốm đau chi cả. Từ đó cứ mười bữa nửa tháng là tôi đến viếng thăm Thầy. Tôi có hỏi thêm nhiều chi tiết về ăn chay. Thầy dạy:

-Ăn chay bốn ngày, còn ăn sáu ngày hoặc mười ngày cũng được. Thầy dạy bốn ngày là những người chưa từng ăn chay lạt, nên Thầy dạy bốn ngày cho hạng người ấy để tập ăn, còn ai dùng nhiều được thì tốt.

Về việc niệm Phật tôi bạch với Thầy được Thầy dạy:

-Chữ Lục Tự trì tâm bất viễn.

-Khi đi tiểu, ở trần có niệm được chăng?

Đức Thầy cười và nói rằng:

-Hương Quản đi tiểu, đi cầu vẫn niệm được. Đó là Hương Quản tưởng Phật chớ không phải Hương Quản rủ Phật lại mà lỗi. Ngoại trừ khi gần gũi vợ chồng niệm không được.

Thuật theo lời ông Huỳnh Hữu Hạnh.

PHẦN NHẬN XÉT:

Đức Thầy dạy ông Huỳnh Hữu Hạnh tức Hương Quản Chiến nên dẹp sự thờ cúng lễ mễ theo lối dị đoan, mà cũng là lời khuyến cáo chung của hàng môn đệ. Hay nói một cách khác là một tiếng chuông đánh thức kẻ mê mờ chưa hiểu rõ lý chơn. Bởi vì đấng vô hình chơn chánh thì không ăn của hối. Kẻ tà thì ta không nên phượng thờ mà chúng ăn quen sẽ rước họa cho gia đình ta. Thế nên cúng kiếng không thể mở mang trí tuệ và khó thoát khỏi lưới ma. Ta hãy nghe lời từ huấn của Đức Tôn Sư:

-Còn hạng ăn đồ cúng kiếng mà làm hết bịnh là Tà Thần; nếu ta cúng kiếng mãi thì nó ăn quen sẽ nhiễu hại ta.

(Lời Khuyên Bổn Đạo)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn