Mẩu chuyện số 17 - TU TIẾN CHỚ TU LÙI

23 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 42119)
Mẩu chuyện số 17 - TU TIẾN CHỚ TU LÙI

L

úc Đức Thầy ở Saigòn có hai bà Huỳnh thị Cưởng và em thứ tư là Huỳnh thị Lịnh ở Tòng Sơn. Sau khi được quy y với Đức Thầy, hai bà về nhà cố gắng lo tu thân hành thiện. Hằng ngày thường xem Sấm Giảng của Đức Thầy là một quyển kinh nhựt tụng, khi đọc đến câu:

Chay bốn bữa ấy là quy tắc,

Của kẻ Khùng chỉ dắt chúng sanh.

(Quyển 4 Giác Mê Tâm kệ)

Thì hai bà bàn tán với nhau. Bà Hai nói với bà Tư:

-Dì Tư à! Thầy bảo “Chay bốn bữa ấy là quy tắc”, mà mình ăn sáu ngày, lại ăn thêm mỗi năm ba tháng nữa, sợ e trái lời Thầy có lỗi.

Bà tư nói:

-À! Tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng từ khi chưa quy y mình ăn theo truyền thống của cha mẹ theo Thiền Lâm, bây giờ đã quy y với Đức Thầy thì phải ăn lại bốn ngày, chứ ăn dư sợ có lỗi quá chị.

Hai bà ngẫm nghĩ rồi nói:

-Muốn biết rõ hơn, chị em mình nên đi lên Sài gòn, trước thăm Đức Thầy, sau nhờ Thầy dạy cho mình biết, coi nên để y hay sửa lại.

Bàn tán xong, vài ngày sau hai bà đi đến Sai gòn. Khi ra mắt Đức Thầy, bà Tư lẹ miệng bạch:

-Bạch Thầy, chị em con lên thăm Thầy và nhờ Thầy dạy cho chúng con biết một việc. Nguyên trước kia chưa quy y với Thầy, chị em con ăn chay theo Thiền Lâm, một tháng sáu ngày, với ba tháng Tam Nguơn. Nay Thầy dạy ăn bốn ngày, vậy bây giờ chúng con ăn bớt lại hay là ăn luôn, nhờ Thầy chỉ dạy.

Nét mặt từ bi, Đức Thầy mĩm cười bảo:

-Thuở nhỏ cô đi học lớp mấy trước nhứt?

-Dạ Bạch Thầy, đầu tiên con học lớp Năm.

Đức Thầy hỏi:

Rồi năm sau cô học lớp mấy?

Bà Tư bạch Thầy:

-Năm sau con học lớp Tư.

Đức Thầy dạy:

-Ờ! Mới thì học lớp Năm, sau lớp Tư, rồi đến lớp Ba, Nhì, Nhứt. Nên nhớ là càng học càng lên, chớ không ai học xuống bao giờ. Sự tu cũng vậy, các cô ăn mỗi tháng sáu ngày, một năm ba tháng là tốt lắm, cớ sao đổi ăn bớt lại? Sở dĩ Thầy dạy chay bốn bữa đó là nguyên tắc đầu tiên của người sơ học, phải tùy trình độ của họ mà cho họ tập sự theo điều kiện tối thiểu. Rồi khi trình độ giác ngộ khá thêm sẽ từ từ tiến, chớ chẳng lẽ ở một chỗ hoài sao? Nên nhớ tu là phải tu lên chớ đừng tu xuống nhé!

Thuật theo lời của cô tu sĩ Lý Mỹ Phước, con gái bà hai Huỳnh thị Cưởng.

PHẦN NHẬN XÉT:

Các đấng cứu thế bao giờ cũng tùy duyên hóa độ, cũng như đấng cha lành lúc nào cũng phải biết rõ ố tật của con thơ. Chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni ngày xưa khi hóa độ đệ tử, trước tiên Ngài cũng dạy cho hàng đệ tử tại gia ăn chay mỗi tháng có hai ngày là mùng Một và ngày Rằm. Khi trình độ giác ngộ của họ tiến hóa, thì lòng từ bi cũng theo đó mà phát sinh và từ từ ăn sáu hoặc mười ngày, hoặc trường chay. Đó là diệu dụng của bậc Đại Giác thường hành tới phương diện giác tha về điểm này.

Một hôm ông Cò Tàu Hảo trong câu chuyện đàm luận đạo đức vói Đức Thầy, ông nói:

-Tôi thấy Pháp môn của Ngài dạy tu giải thoát, còn bên Tam Kỳ người ta dạy tu Tiên nhưng ăn chay trường rất nhiều, còn Ngày dạy có bốn ngày sao giải thoát được?

Đức Thầy trả lời:

-Mình là người Đạo Phật rồi. Sở dĩ tôi dạy tín đồ tôi ăn chay bốn ngày đó là quy tắc, tối thiểu là bốn ngày, rồi tự họ nhận thức cho rõ ràng sẽ tiến lên chứng bốn bực Thinh Văn, Viên Giác, Bồ Tát, Phật, vô số tính đếm. Còn nếu tôi bắt người ta ăn chay trường thì người ta làm không nỗi vì họ chưa nhận thức rõ từ chỗ bốn bữa, rồi họ nhận thức được từ từ tiến lên, Cái đó mới là kết quả, còn bắt buộc sẽ không có kết quả ông ạ!

Qua câu chuyện trên, ta thấy Đức thầy cũng như Đức Phật bao giờ cũng tùy duyên hóa độ. Cũng như phương pháp tập bơi lội của đứa trẻ, khi nó chưa biết lội, nó cảm thấy sợ nước lắm, nên mẹ phải dùng phù phao và theo sát bên nó, đôi khi nó còn không chịu lội nữa. Nhưng đến lúc lội giỏi thì nó thấy ham thích, dù không được mẹ bảo, chúng vẫn đòi tắm bơi lội.

Chúng ta có phúc duyên được gặp chân lý siêu mầu của Thầy Tổ, nên cố gắng tu tiến chớ tu lùi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn