V. Sứ mạng của Ngọc Phật

13 Tháng Giêng 200612:00 SA(Xem: 31195)
V. Sứ mạng của Ngọc Phật

Sau khi lãnh chiếu chỉ của Đức Ngọc Đế và trước khi xuống trần, Đức Ngọc Phật bèn đến thỉnh giáo với Đức Di Lặc về sứ mạng của mình.

1.     Cứu độ người hiền – để hiểu rõ sứ mạng phải thi hành cách nào lúc hạ sanh, Đức Ngọc Phật bạch với Đức Di Lặc rằng:

Vào thời mạt pháp này, chúng sanh mê tới gian ngoan, kết bè hiệp đảng, làm chuyện hung ác, vậy phải  sửa trị thế nào? Dạy bảo thế nào? Khuyến hóa thế nào ? Cứu độ thế nào?

Đức Di Lặc cho biết đại khái: Trời đã sai Ma vương xuống trần trừ kẻ hung ác. Những người ở thế gian, tăng cũng như tục, quan lại cũng như chúng dân, kể nào bất trung bất hiếu, làm điều tội lỗi, không biết cải hóa thì bị nạn đao binh nước lửa ôn dịch mất mùa trừ diệt. Chỉ người hiền lành thì được giữ lại.

Đức Ngọc Phật bạch hỏi: Thế nào là cực ác nên trừ diệt, cầu xin phân giải.

          Đức Di Lặc đáp: Nay ta cùng ngươi đến đây mở xem ngọc chiếu, phóng hào quang soi khắp mười phương, nhứt nhứt trong ngọc chiếu đều có chỉ dạy. Phàm kẻ làm ác. Trời khiến Ma vương cùng Linh quan cứ theo tên họ đã ghi trong sổ mà trừ diệt đi. Ngươi xuống trần sẽ thấy công án đã lập thành.

          Bấy giờ, Đức Di Lặc cùng Đức Ngọc Phật mở pháp nhãn, xem bổ sở của Ma vương ghi chép thì thấy rõ, nào là:

          Hạng tu hành giả dối như thầy tu, đạo sĩ, cư trú nơi danh sơn, ở những đền chùa nguy nga, chạm trổ hoa mỹ, sơn son phết vàng, mặc hàng lụa chẳng công nuôi tầm ăn cơm gạo chẳng công cầy cấy, có ruộng miễn thuế, hưởng cảnh thanh nhàn, từ bỏ họ tổ tiên, quên công ơn cha mẹ; đó không phải là hạng chơn tu.

          Hạng dân dâm như làm chuyện loạn luân với người trong họ hàng quyến thuộc, hoặc dâm vợ con hằng hữu, chiếm cả mẹ lẫn con, giết chồng người đoạt vợ, làm xấu xa tổ tiên cha mẹ. Lại có hạng gái lăng loàn trắc nết, hợp đoàn kết lũ, làm chuyện dâm ô, trăng gió đê hèn mê hoặc người cho hao tiền tổn mạng.

          Hạng sát sanh hại vật như giết người đoạt của làm thịt các loài vật không có chút lòng nhơn, cúng tế tà thần, uống ăn hỗn tạp.

            Hạng trộm cướp như chận người giựt của, tìm cách đào ngách khoét tường, tính toan trăm mưu ngàn kế bất lương để cưỡng đoạt tài sản người.

          Hạng tham quan ô lại chẳng chút thanh liêm, chỉ mong vơ vét cho đầy túi tham, bày ra đủ cách tàn hại dân lành, lấy vạy làm ngay, binh tà bõ chánh, không lòng trung thành, hiếu thuận.

          Hạng cường hào ỷ thế lực đồng tiền, cậy trí óc khôn ngoan, húng hiếp kẻ nghèo nàn cô thế, những toan tóm thâu ruộng đất người, vợ con người, lường công cướp của, gian ác hung tàn.

          Hạng gian thương lường công tráo đấu, mua một bán lời mười, tăng cao thời giá làm hại dân lành, chỉ mong thủ lợi, giả mạo hàng hóa, gạt gẫm người đời, mà mắt thế gian, đầu cơ lũng đoạn.

          Hạng hủy báng Thần Thánh không tin có Trời Phật, ngạo báng Thánh Thần, khi dễ kẻ tu hành, chê người lương thiện, phá chùa đốt miểu, đập tượng hại tăng, không hiếu thuận mẹ cha, làm lắm điều hung ác.

          Hạng mê tín dị đoan thờ phượng tà thần, sát sanh cúng tế, không tin ở luật báo ứng, tin nhảm làm càn, mê mê muội muội, hoặc loạn thế gian theo mị tà ma quỉ.

          Hạng quân lính bất lương cậy thế lực nhà binh, đánh người lương thiện, hôi của lấy đồ, trăm cách lừa dối, làm khốn khó dân lành, lớn lối mắng chửi.

          Đó là những hạng người có tên trong bộ sổ của Ma vương, trước sau gì cũng bị trừ diệt.

          Đến như hạng người hồi tâm tu niệm, hiếu thuận hai thân, sửa tánh trau tâm, làm phước làm đức, đều được hộ trì, cứu độ được sống, khỏi gặp tai nạn, dầu ở trong chỗ giặc dã binh đao cũng không hể tổn hại.

          Về việc trừ diệt kẻ hung ác, cứu hộ người hiền lành, trong Sám giảng người đời của ông Sư Vãi Bán khoai  có đoạn nói đến.

Bởi trần lỗi quá nhiều phần,

Cho nên lập Hội Long Hoa chọn người.

Hiền từ thời đặng thảnh thơi,

Nghinh ngang khó trốn lưới trời bớ dân !

          Đức Huỳnh giáo chủ cũng có viết:

Tu kíp kíp nếu không quá trễ,

Chừng đối đầu khó kiếm Điên Khùng;

Cứu lương hiền chẳng cứu người hung,

Kẻ gian ác đến sau tiêu diệt.

          Hay là:

Trừ tà gian còn thiện chỉ tồn,

Cảnh sông máu núi xương tha thiết.

          Về việc Trời khiến Ma vương xuống thế, Đức Huỳnh giáo chủ cũng có cho biết:

Thời kỳ này nhiều quỉ nhiều ma,

Trời mở cửa quỉ vương xuống thế.

2.     Tiêu diệt Tà thần – Ngoài những hạng người hung ác, còn thấy những hạng tà thần, như Thần đàn xã miếu đều là tinh đá tinh gỗ; các loài tinh rắn, trùng, cáo, thỏ, chó, ngựa, trâu, dê; các loài yêu quái do vàng, đá, khí, huyết biến thành; các loài quỉ thọ hưởng đồ cúng tế, chuyên làm hại người.

Lại thấy các loài thần quái làm ngăn trở gió mưa sái mùa sái tiết, hư hại giống thóc; các loài thủy tinh như rồng, rắn, rùa, trạnh; các loài yêu như cá, lươn, ốc, hến làm cho nước sông tràn lụt, tổn hại nhơn dân.

          Lại thấy các thần ở miễu lớn, các tướng ở núi cao, đòi hưởng đồ cúng tế khó kiếm, cố ý phò hộ người ác, làm hại kẻ hiền.

          Lại thấy giáo pháp của Đức Thích Ca, trong ba ngàn năm, giới luật dần sai, khiến cho các thiền sư bắt chước, không giữ ngũ giới tam qui.

          Lại thấy các tòa minh ty ở địa phủ, chỗ tra khảo quỉ ma biến hiện ra nhiều hình phạt, như cưa xẻ dã đăm, gông cùm khảo kẹp, hóa hiện ra cháo lú bắt hồn mê phải ăn, cho không còn nhớ những việc làm lúc sanh tiền để khai sanh làm người, làm súc sanh, sâu bọ, chẳng biết được thân ác, rồi gây lấp nghiệp, bị sa vào địa ngục, chịu mọi sự khổ, lăn lộn mãi trong vòng luân hồi sanh tử.

          Lại thấy một trăm hai mươi hung thần chuyển việc xem phương hướng, đem điều hung kiết về năm, tháng, ngày, giờ bày ra dạy người tin theo.

          Lại thấy người thế gian tin thầy địa lý, dạy nhưng điều huyền hoặc nào là chọn nơi long hổ kỳ tú mà chôn thì được phước, còn gặp phải cuộc đất hung  nghịch mà chôn thì mang họa v.v…

          Các loài tà ma quỉ quái, hung thần ác sư đó đều bị trừ diệt; các nơi địa ngục, minh ty với những hình phạt gớm ghê kia đều được dẹp bỏ. Những cảnh tối tăm sẽ biến thành nơi thanh tịnh. Những hố lửa làm đài sen chúng sanh đều được an vui như ở cõi Tây phương cực lạc.

          Tạo lập đời Thượng nguơn – Về việc trừ diệt kẻ hung ác và tà thần. Đức Di Lặc và Đức Ngọc Phật hiểu qua nhưng còn công cuộc kiến thiết thế nào?

          Đó là điều trước khi lãnh ngọc chiếu xuống trần, Đức Ngọc Phật muốn biết nên chi Ngài bạch Đức Di Lặc rằng: Tôi nay thay Đức Thế Tôn xuống trần, nên thay đổi sửa chữa cách nào?

          Đức Di Lặc nói: Đương lúc này, khiến người trước khi ta xuống trần, thành Phật nói pháp, phải tận diệt  tất cả những vật không ích lợi, làm hại người ; chỉ nên lưu lại những vật có ích cho thế gian mà thôi. Những loài sâu, rắn, hùm, sói, chồn, cáo, khỉ, thỏ, rít, thằn lằn, muỗi, rận, rệp… những vật độc ấy đều trừ bỏ hết khiến cho người thế gian được hưởng yên vui.

          Sau khi ta xuồng trần, sẽ khiến cho các tòa Trời mưa xuống vàng ròng, gạo trắng hoặc trong năm hôm hoặc trong mười ngày một lần, làm cho mặt đất thay đồi, tự nhiên no đủ, được thọ dụng các vật ấy.

          Lại khiến hết thảy loài cỏ vô ích trên thế gian đều trừ diệt, khắp núi đồi khắp mặt đất đều có sanh các thứ thóc, chóng lớn chóng sanh, giúp cho nhơn dân lấy đó mà nuôi sống.

          Lại khiến hết thảy loài cây vô ích ở thế gian cũng đều trừ khử, khắp trên mặt đất, chỗ cao cũng như chỗ thấp, đều mọc lên cây cối có trái ăn được, trái lớn thì bằng cái đấu, trái nhỏ thì bằng cái thăng mùi vị thơm tho ngon ngọt, ăn một bữa no nhiều ngày, ăn vào sống lâu, làm tươi nhuận nhan sắc, không hề có tật bịnh hay chết yểu

          Lại khiến sanh ra một thứ cây lá dài lại mềm mại như gòn như lụa, dùng làm y phục, để cho nhân dân lấy đó mà may mặc.

          Khí hậu không lạnh không nóng, nhân dân không nghèo không giàu, người người đều đoan chánh, tướng mạo thanh kỳ, chẳng dâm dục, chẳng xướng hát, chẳng giỡn cợt, chẳng loạn động; kẻ kẻ tu hành, người người niệm Phật, Người thảy sống lâu, từ 3 vạn 9 ngàn tuổi; thân hình cao lớn, khi mới sanh biết đi, Lúc bấy giờ, hễ muốn mặc thì liền được y phục như ý muốn, từ chỗ hư không đưa đến, hễ muốn ăn thì liền được đồ ăn ngon lành, tự nhiên dưng lại, ăn bao nhiêu tùy ý.

          Cõi đất cũng như Thiên đàng, cùng được thọ ký với ba cõi Trời, chẳng sanh chẳng diệt, cùng nhiều càng rộng. Đời không có khí trược, đất thở ra mùi thơm. Cả thảy nhơn dân ở các phương trời khác, đều niệm danh hiệu ta, nguyện sanh về nước ta. Vừa sau khi ta hạ sanh, chủ trương khuyến hóa độ cả nhân dân.

          Từ đó về sau cả thảy việc gì cũng lạ lùng mầu nhiệm, không thể lường được, chẳng khá nghĩ bàn nói không hết được.

          Này Ngọc Phật ! Này Ngọc Phật ! Người hãy đi trước, ta sẽ thân đến.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn