Bước Sang Giai Đoạn Tạo Lấy Gia Thê Và Sự Nghiệp Vào Năm 1952-1963

20 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 16368)
Bước Sang Giai Đoạn Tạo Lấy Gia Thê Và Sự Nghiệp Vào Năm 1952-1963

 

Trong giai đoạn này tôi không còn nghĩ ngợi gì khác hơn và phải đặt mình chuyển hướng mưu sinh tạo lấy gia thê để dựng gây sự nghiệp. Nhưng lắm lúc vấp phải cảnh ngộ gian truân, chẳng những không lợi ích cho thân mà còn lụy phiền cùng gia tộc.

 

Mặc dù đã diễn bao thảm cảnh, mà lòng tôi không ngã, chỉ tôi không sờn, nhứt diện tảo tần trong kề hoạch sanh nhai và cũng kiên nhẫn lặng nhìn sự mất còn của giang sơn đất nước, cùng liên kết các đồng bạn hoạt động theo chương trình hợp pháp để giữ vững lập trường chánh nghĩa quốc gia, đúng tiết tháo với danh phận Thanh-Niên Bảo-Quốc trong Tôn Chỉ: Bác-ái, Công-bằng và Nhơn-đạo.

 

Khó khăn hơn, con người của tôi dù muốn hay không cũng buộc mình vào định luật. Cùng tột đến Cha-Mẹ, Chị-Anh hết tình thương hại và: khổ sở cho một đứa Con-Em không biết ở vào hoàn cảnh nghề nghiệp nào, mà không thể hiện một việc gì được hữu hiệu, nên phải cam chịu phiền hà!...

 

Vì mọi sự kiện đã tạo vào thân thì: “Thân ôi phải khổ lấy thân, nhuốc nhơ phải chịu nợ nần phải mang” cùng diễn biến một thảm trạng rất bi đát. Nhưng cũng nhờ vậy mà được thanh minh cho tất cả mọi sự đen tối nơi cõi lòng tràn ngập với cảnh ngập với cảnh ngộ gian truân trong những bước:

 

Trường Đồ Lý Trí

 

Trải thân trầm bổng xa khơi

Vạt bèo trôi nổi trò đời hiệp tan

Ai xui gánh nặng ta mang

Ngọt chua bao cảnh riêng than khối sầu

Nặng lòng cho cuộc bể dâu

Gia thê ngăn cách riêng tựa cầu sông tương

Phụ huynh dạ luống tình thương

Xót lòng em trẻ gió sương giãi dầu

Một thân một chí một bầu

Một người một cảnh một cầu Lam-Sơn

Bao la bể ái nguồn ơn

Thân hèn vương vấn keo sơn chi tình?

Đoạn trường cay đắng nhục vinh

Không màng luận đến đạt kinh thông quyền

Gặp cơn túi đã hết tiền

Dù cho siêu duyệt Thánh Hiền ích chi

Thế là kiến nghĩa bất di

Lâm nguy niến cảnh nan tri vẩy vùng

Tuổi thân sanh bất thời phùng

Còn đâu tài mạng được cùng tương quan

Bao lần sự nghiệp tiêu tan

Khiến thân vấp phải gian nan khắp cùng

Chợt nhìn bóng cũ lạnh lùng

Mờ phai nét dấu hào hùng còn đâu

Hổ thầm cũng phận mày râu

Công danh sự nghiệp không đâu bến bờ

Quay cuồn mối chỉ đường tơ

Biết sao gở rối ở cơ hội nào

Giây hờn không thắc lại vào

Lắm suy cạn nghĩ thêm đau đớn sầu

Thông qua đạo đức nhiệm sâu

Rõ nguồn trong đục rõ bầu bợn nhơ

Lặng nhìn nghiệm thấy huyền cơ

Công danh phú quí, giấc mơ mộng làng

Đường đê dấu nhỏ bao màn

Sỏi sành dày đạp dặm ngàn sơn xuyên

Phải chăng nặng dấu chơn truyền?

Phải chăng đã thấm lời nguyền qui y?

Lòng đành niệm chữ từ bi

Nam nhân là chí để đi sờn lòng

Trên đời lắm dạ bưởi bồng

Ngọt chua đem lại mặn nồng ai mang

Chuổi ngày gánh chịu tam cang

Ngũ thường quanh quẩn nào an phận nghèo

Đường trơn gối mỏi gắng leo

Dốc cao ngăn cách nổi đèo còn xa

Nhẫn tâm dụng lối Nhơn-hòa

Dù cho gian khổ cũng là thẳng ngay

Đã từng nếm mật nằm gai

Cũng cam số phận phiền ai bao giờ?

Nỗi lòng trút cạn ý thơ

Vẽ trang hận khổ vẽ tờ buồn đau

Một hôm gặp trận mưa vào

Nhớ người viễn xứ phương nào cờ trông!

Canh trường đêm vắng não lòng

Diễn ra càng thắm càng nồng càng say

Sưởi mùi quá khứ vị lai

Đem vào hiện tại ít ai như mình

Không tranh không luận không kinh

Không màng không chấp không gình mặc ai

Không tài ắt khỏi mang tai

Không hay không biết không phai không phai đạo lành

Không buồn nghĩ việc monh manh

Không tham không giận không sanh lợi quyền

Không gì túng thiếu bạc tiền

Đổi thay tiết tháo mối giềng nhơn luân

Chí thành thà khổ cũng ưng.

 

Kính thưa toàn thể quý đọc giả thân mến! Thiên ký ức này đã từ lâu mà tôi được lưu lại vào lòng từ giai đoạn theo khúc quanh lịch sử nước nhà, mặc dù nó ở trong phạm vi hẹp của cá nhân, chính tôi rất ngại ngùng khi cầm viết viển tả từng trang và ghi lại từng lời trong nét dấu ngây thơ. Cùng chợt nhớ lại một hình bóng cũ mà cách đây không ngoài 25 năm, độ ấy tôi còn cấp sách đi học và nền nếp nho phong cũng giữ được nguyên vẹn với một cử chỉ thuần hậu.

 

Thời ấy, tôi sẵn gặp và hấp thụ thêm về giáo lý chơn truyền của Đức Huỳnh Giáo Chủ, khi mà ngài được phổ thông khai sáng. Hoạt nhìn con người tôi rất thích thú, thấm nhuần mùi đạo hạnh tìm thoát chốn lợi danh và tự qui-y về cửa Phật, cùng an phận thủ thường sống vui trong nghề nghiệp.

 

Từ độ ấy và những giai đoạn đã kể thì than ôi! Tôi nhình ngay hiện tại thì bóng cũ còn đâu và đã mờ phai từ nét dấu.

 

Đến đây tôi rất hối tiếc của hình bóng thuần hậu khi xưa và không còn gì hơn, chỉ đặt vào sự thành tâm khẩn kính Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni cùng Đức Huỳnh Giáo Chủ gia hộ cho lòng tôi sớm trở về với sứ mệnh thiêng liêng, để khỏi phụ công ơn hoằng hóa.

 

Tôi nguyện sẽ làm tròn bổn phận một công dân Việt Nam, một Thanh-Niên Bảo-Quốc và xứng đáng một Tín-Đồ của Phật-Giáo Hòa-Hảo.

 

Nam Mô Tam Giáo Qui Nguyên Phổ Độ Chúng Sanh A Di Đà Phật

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn