Khuyến Thiện - Đoạn 5

28 Tháng Sáu 200212:00 SA(Xem: 19290)
Khuyến Thiện - Đoạn 5

 

 Gặp thịt toan cấu xé tưng bừng, 

 Phân từ mảnh mới là thỏa dạ.

  Diệt được nó tâm trần thong-thả,

 Ta thường nên tập tánh khoan-dung. 

 Thiệt-hành đi đừng có ngại-ngùng, 

 Tha-thứ kẻ lỗi lầm ngu-xuẩn.

  Và nhẫn-nhịn đừng ham tranh-luận, 

 Khỏi mất lòng tất cả mọi người. 

 Tánh thuần-lương vẻ mặt vui tươi, 

 Vậy mới đáng tín-đồ Phật-Giáo. 

 Nay ta đã quy-y cầu Đạo, 

 Gây-gổ là trái thuyết từ-bi.

  Ác thứ mười đoạn chót Mê-Si, 

 Nguyên tăm-tối từ hồi vô thỉ.

 Màn vô-minh che mờ căn trí,

 Nên thường khi nhận ngụy làm chơn. 

 Lo huyễn thân vật-chất kém hơn, 

 Chẳng tìm biết tinh-thần đạo-đức.

  Dệt lưới nghi đeo điều phiền-phức, 

 Bịn-rịn đời cực-khổ tang-thương. 

 Khi nói làm ít chịu suy lường, 

 Mãi phạm tội nên rằng nghiệp ác.

  Diệt mê-si phải nương thuyền giác, 

 Muôn việc làm chính-trực khôn-ngoan. 

 Đừng bạ đâu tin bướng nghe càn, 

 Làm ngu-muội đọa thân uổng kiếp.

   Ác trừ xong hiện ra thiện nghiệp, 

 Lóng nguồn chơn Phật tiếp-dẫn cho. 

 Trồng cây lành vị-quả thơm-tho, 

 Tuy không thấy mà sau chẳng mất.

  Dầu ai có cười ta khờ-khật, 

 Cũng đừng phiền xao-lãng chơn tâm. 

 Mong tiếng kêu thấu đến Tòng-lâm, 

 Cùng thiện-tín bá-gia hưởng-ứng.

  Muốn Phật-Giáo từ đây bền vững, 

 Đừng riêng lo lợi-dưỡng một mình. 

 Nếu xuất-gia thì phải hy-sinh, 

 Cả vật-chất tinh-thần lo Đạo.

  Chớ giả-dối mà mang sắc áo, 

 Mượn bồ-đề chuỗi hột loè người. 

 Làm cho dân khinh-dể ngạo cười, 

 Tội-lỗi ấy luật nào dung thứ.

  Tu còn ham chay to đám bự,

  Đặng thế-gian dưng cúng bạc tiền.

 Dối rằng : lo tu-bổ chùa chiền, 

 Mà làm của xài riêng cho thỏa.

  Bảo làm sao dân không sa-ngã,

 Nghe lời rù Tông nọ phái kia. 

 Cả tăng-đồ trong nước chia-lìa, 

 Riêng pháp-bảo, riêng chùa, riêng Phật.

  Trong bá-tánh sầu-thành chất-ngất, 

 Mãi nghi nan chẳng biết đàng nào. 

 Lòng mến yêu chẳng nệ công-lao, 

 Mượn bút mực đôi lời trần thuyết.

  Tùy thiện-tín hiểu Ta giả thiệt, 

 Làm hay không chẳng dám ép nài.

 Nguyện mười phương chư Phật đáo lai,

 Đồng tiếp-dẫn chúng-sanh giải-thoát.

 

  KỆ:

  Đêm thanh hiên nguyệt dựa kề,

Nhìn xem thế-sự não-nề tâm-can.

 Từ Ta nương chốn Phật-đàng,

Dứt tâm trần-cấu chẳng màng vinh-huê.

 Trần-hoàn thiện-tín còn mê,

Thêm lời giục-thúc gọi về đàng tu.

 Dốc lòng vạch ngút mây-mù,

Đặng dìu bá-tánh đường tu chen vào.

 Lời Thầy cạn tỏ âm-hao,

Để truyền hậu-thế vàng thau lọc-lừa.

 Tu cầu thuận gió hòa mưa,

An-hòa nhơn-vật phước thừa trời ban.

 Tu cầu thoát chốn gian-nan,

Cầu trong chư quốc chư bang giao-hòa

 Tu cầu yên nước lợi nhà,

Cửu-huyền Thất-tổ Diêm-La thoát hình.

 Tu cầu Phật hóa tánh tình,

Lưới mê chẳng buộc nhẹ mình tiêu-dao.

 Tu cầu cửa Phật đặng vào

Gót sen thong-thả xiết bao thanh-nhàn.

 Tu cầu bịnh tật tiêu-tan,

Từ-bi hỉ-xả Phật ban phép lành.

 Tu cầu thoát khỏi tử sanh,

Nương theo Phật-Quốc lời lành hằng nghe.

 Cõi trần đừng đắm ngựa xe,

Đeo tuồng mộng-huyễn lập-lòe sắc hương.

 Tu cầu trăm họ hiền lương,

Đồng thinh niệm Phật tai-ương chẳng còn.

 Tu cầu gia-đạo vuông tròn,

Chồng hòa vợ thuận cháu con thảo hiền.

 Tu cầu thoát khỏi xích-xiềng,

Dựa kề chơn Phật xa miền trần-lao.

 Tu cầu chóng hết binh đao,

Gặp đời bình trị xiết bao vui-vầy

 Mắt nhìn chư Phật đông dầy,

Thành vàng điện ngọc trò Thầy đăng tiên.

 Ai mà muốn đặng phước-duyên,

Nghe lời khuyến-thiện lòng liền phát tâm.

 Tu cho rõ mối huyền-thâm,

Qui đầu Phật-Pháp khỏi lâm tai-nàn.

 Phước đức quí hơn bạc vàng,

Những người bạc-ác giàu sang ích gì.

 Chi bằng ăn ở nhu-mì,

Nghe lời Phật Thánh kính vì người trên.

 Hiếu-trung lòng chớ vội quên,

Sống lo trọn Đạo, thác lên Tiên-Đài.

 Nam-mô miệng niệm hằng ngày,

Lánh lời dua-mị học rày kệ kinh.

 Trau tâm luyện tánh cho minh,

Chuyên lo niệm Phật sửa mình cho trơn.

 Lóng tai nghe rõ tiếng đờn,

Không dây không phím oán hờn cũng không.

 Đờn tây rồi lại đờn đông,

Trách trong bá-tánh gặp sông quên nguồn.

 Phàm-trần như chỉ rối cuồn,

Mà còn say-đắm theo tuồng lẳng-lơ.

 Lời lành mắt lấp tai ngơ,

Đua theo vật-chất hẫng-hờ đàng tiên.

 Hố sâu tình-dục lại ghiền,

Ghiền cho đến lúc chúng khiêng quan-tài.

 Nhắm mắt cũng nắm hai tay,

Đâu đem tiền của đem rày hầu non.

 Chỉ có tội phước hỡi còn,

Đến nơi thẩm-phán cửa son Diêm-Đài.

 Phước nhiều tiên-cảnh lên rày,

Tội nhiều sa-đọa nhiều ngày thảm-thê.

 Chừng ấy mới biết chỉn ghê,

Ăn-năn chẳng kịp khó bề tính-toan.

 Ngày nay sớm đến Phật-đàng,

Tu cầu chư Phật cứu an linh-hồn.

 Tội tiêu phước hưởng trường-tồn,

Không còn mắc nẻo dại-khôn luân-hồi.

 Thấy đời khó nỗi yên ngồi,

Thêm lời Thầy nhắc một hồi thấp cao.

 Nữ nam muốn rõ âm-hao,

Rán trau đức-hạnh ngày sau sẽ tường.

 

 

Ngôn-từ đạo hạnh ý Thầy khuyên,

Hạnh đức ân-cần rán tập chuyên.

Thất-tổ cửu-huyền nơi chín suối,

Mỉa-mai xa lánh sáu đường duyên.

 

thượng thậm thâm dĩ ý truyền,

Danh ngôn chép để rạch đàng Tiên.

gia Tịnh-Độ tâm viên-mãn,

xuất văn-từ dốc dạy khuyên.

 

 NAM-MÔ BỔN-SƯ THÍCH-CA MÂU-NI PHẬT

 (tam niệm)

 NAM-MÔ A-DI-ĐÀ PHẬT

 

(Kiểm bài ngày 28-9-2010)

 

Ý kiến bạn đọc
02 Tháng Mười Một 20117:00 SA
Khách
If ifnormaiton were soccer, this would be a goooooal!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn