Đtb 58: Thơ - Mẹ

31 Tháng Bảy 200212:00 SA(Xem: 7191)
Đtb 58: Thơ - Mẹ
Kính dâng từ mẫu thay lời tạ lỗi
Kính tặng các bậc hiền mẫu Việt Nam
Mẹ ơi! Con đã lớn rồi
Đầu hai thứ tóc mà đời chưa vui!
Hằng đêm nhớ Mẹ, ngậm ngùi
Hận cho ly biệt chôn vùi tuổi thơ
Con đi quá đỗi tình cờ
Làm sao Mẹ biết mà chờ đợi con!
Bây giờ xa cách nước non
Nhớ hình bóng Mẹ mỏi mòn đêm thâu
Quê nhà còn mãi khổ đau
Như đời của Mẹ dãi dầu gió sương
Mẹ là hình ảnh quê hương
Tình thương của Mẹ đại dương dâng đầy
Bao năm khổ nhọc hao gầy
Nuôi con khôn lớn, chờ ngày vinh quang
Nhưng đời Mẹ vẫn lầm than
Khi con khôn lớn, giang san nát nhầu!
Quê hương gấm vóc nhiệm mầu
Như tình của Mẹ căng bầu sữa thơm
Nhớ bàn tay Mẹ vo cơm
Nhớ từng khúc cá, lửa rơm bập bùng
Nhớ bàn tay Mẹ giăng mùng
Đêm khuya đập muỗi, thức cùng đêm đen
Mỗi lần trở bệnh ho hen
Mẹ lo cạo gió, thuốc men đi tìm...
Con thì đuổi bướm, bắt chim
Ham chơi nên ngỡ đời im lặng thường
Đâu ngờ đất nước tai ương
Chiến tranh loạn lạc, tình thương chia lìa!
Mẹ còn ở lại bên kia
Đếm bao nhiêu tấm mộ bia đổi đời...

* *
Bao giờ gặp lại Mẹ ơi!
Cho con sống lại tuổi đời hoa niên
Cầu mong Mẹ được bình yên
Chờ con quay bước, đoàn viên sum vầy
Ôm con vào một vòng tay
Như con của Mẹ những ngày ấu thơ...
Mẹ ơi! Ngày ấy bao giờ?!
(Đức Phố, 30-01-93)
VĨNH LIÊM
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn