Một Dòng Nước Trong

20 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 16299)

Trời chiều đến gió phơ đùa mặt nước

Chiếc xuồng câu đang vượt sóng ra khơi

Thả linh đình tay bủa với móc mồi

Cũng an phận cư bần ninh vô sự

Đâu dám sánh Công-Hầu lưu thanh sử

Nhưng nhớ người Sông-Vị một cần câu

Chờn non Tiên phụng gáy đến bạc đầu

Đợi thời thế mày râu tròn nhiệm vụ

Người đã được gồm thau tài trí đủ

Mà lại còn vận bỉ với thời quay

Huống chi tôi nào đủ trí với tài

Mong thoát khỏi đắng cay đời niên thiếu

Nếu muốn biết cuộc đời kinh nghiệm hiểu

Thì bao màn giải nắng với dầm sương

Trải lắm phen lội lặng đến dọc đường

Cũng được chút xem tường nhơn thế sự

May mắn gặp Thượng Quan người danh dự

Được tri thông nhiều sự của thế tình

Có lắm người bịa đặt biếm thư sinh

Nao qua được kiến minh lòng Quang Trưởng

Dù ngọn sống vô tình đưa vạn lượng

Cũng khó bề nhận lắp trí minh quang

Nhờ vậy nên danh nghiệp được vẹn toàn

Và ghi nhớ ân người cao cả ấy

Căn cứ đó trí tôi càng nhận thấy

Phân biệt người phải quấy vẫn ghi tâm

Thường nguyện cầu xin chứng nghĩa cao thâm

Sự cửu kiến nhơn tâm người liệt sĩ

Dùng sức ngựa suông pha đường vạn lý

Mới rõ tài chí khí của Nam-Nhi

Vâng lịnh trên đình chỉ được hồi qui

Cùng rãnh trí nghĩ suy từng giai đoạn

Xét tột lý đời người ôi nhiều hạng

Danh-Lợi-Tình dày dạn kiếp phù sinh

Mấy ai mà nhận thức nèo quang minh

Vượt thoát khỏi sông mê đời vật chất

Đò tạo hóa đẩy đưa trong nhơn vật

Nèo tuần hoàn còn mất thấy nay mai

Dù cho ai thông sáng đủ trí tài

Chung cuộc cũng đến ngay mồ uổng tử

Tay nương bút trí tôi xin hỏi thử

Với lương tâm coi tự nghĩ ra sao

Nếu xuất gia thì khổ hạnh phải dồi trao

Còn nợ nước biết sao mà vẹn trả

Vả thời thế hiện giờ đâu nhàn nhã

Mà buộc mình ích kỷ để tu thân

Đức thầy còn lăn lóc với phong trần

Tôi đâu nỡ sớm lần an dưỡng trí

Nhớ Tổ quốc Quân ân Thần tu ký

Dạ cố tình dấp lủy với bồi thành

Chớ đâu nào ham mến chốn công danh

Mà chen lấn đua tranh cùng chúng bạn

Nếu muốn biết Lợi Danh Tình được bản

Thì bao màn vùi lắp tắm thân Sen

Cũng cam đành hỉ nộ chốn bùn đen

Nhờ ái ố, màu Sen càng tươi thấm

Đấy là chỗ khoa trường xa thâmthẩm

Của hạng người suy gẫm nẻo trần gian

Hể sống sanh nhơn thiện tất vi nan

Mấy ai đặng vẹn toàn như Phật Thánh

Câu tri quá tất gìn răng sửa tánh

Đặng lời lành giữ hạnh Đức Thầy ban

Dù cho thân lắm nỗi cảnh cơn hàn

Hay nghèo khó lời vàng quên sao đặng

Thôi tả mãi nguồn đờn ôi cũng chẳng

Hết sự tình dày dặn cõi lòng tôi

Nương kệ ca tỏ dấu chút luận đời

Nhờ trí huệ Phật Trời ban hưởng tánh

Nhìn đã thấy chung quanh bao thảm cảnh

Mặc thế tình bên cạnh lẫn đua tranh

Mộng giang sơn hồn nước vẫn chưa rành

Lại đâu dám thêu mây cùng chạm gió

Muốn nói thẳng nghĩ rằng thân rất khó

Có đôi điều đính rõ ở sau đây

Mong cho nhau nhứt trí được xum vầy

Cùng thấu đáo lời Thầy ta căn dặn

 

Nhận thấy, hiện nay có nhiều phần tự tôn, tự trọng có những bí truyền, được thể hiện phổ thông giáo lý diệu huyền của Phật Pháp, hầu dẫn dãi và nhắc lại những ưu khuyết của đồng đạo ta, trong lúc Đức Thầy vắng mặt.

 

Cảm thấy ta có bổn phận biết ân và thích hợp ủng hộ những phần chân chánh có ân huệ sáng suốt trợ dẫn đồng đạo ta vững chắc ở đường của Đức Thầy khai tạo. Nhưng ta cần xét đoán trong các lời lẽ của các bậc ấy, đành rằng di ngôn Thầy có câu: “Kể từ nay Tiên Phật Thánh Thần, lo dạy dỗ dương trần chẳng xiết”. Tuy nhiên. ta cần nhận định, vì: “Tà với chánh còn đương trà trộn, Người muốn tu phải sớm lọc lừa”, lại nữa: “Lựa cho phải kẻo xưa danh mộc, đừng để lầm thợ khéo sơn da” (Lời của Thầy)

 

Vậy ngày giờ này, bất cứ là một cơ quan nào hay các bậc sáng suốt lãnh đạo về phương diện gì? mà hợp với giáo lý chơn truyền của nhà Phật, biết giữ vững thinh danh cao quí của Đức Thầy hợp tinh thần người ái quốc, hợp lẽ phải của Quốc-Gia Việt-Nam thì toàn thể đồng đạo ta đáng kính đáng mến, tôn trọng lưu truyền khắp thị thiềng thôn giả ngỏ đáp lại cái ân mà ta đã thọ, vì các bậc ấy đã hy sinh biết bao tinh thần năng lực cốt tìm lằn điện quang tỏ rạng rọi khắp chỗ tối tăm mờ mịch, và mong cho ta được nhìn xem chu đáo, để tránh khỏi những phần tử lợi dụng danh nghĩa, đưa đồng đạo ta vào đường trụy lạc vào cảnh lầm than.

 

Vậy ai là người có tâm có chí cùng Đức Thầy thì hãy mạnh dạn thêm lên, sáng suốt thêm lên, để nhìn ngay ngọn đuốc quang minh của Thầy hầu bày trừ những ngoa truyềnn thất thiệt, những lý tưởng mơ hồ mà làm cho tinh thần ta phải hoang mang sợ sệt!

 

Theo hạng người Cư Sĩ thì căn cứ vào đường chánh nghĩa mà nương dựa, chở không căn cứ vào nơi người có thế lực để binh vực mình, hay người có huyền thuật để ủng hộ mình, dù gặp cảnh khó khăn nguy khốn cũng một lòng vì đạo vì dân mà lướt tới.

 

Xem thế, đủ thấy tinh thần đạo đức càng tăng thêm phần sáng tỏ vào chỗ giác ngộ của đồng đào ta, mà ta đã nhận thức đến cảnh phù sanh giả tạm là chỗ hí trường của Tạo-Hóa, cố xô đẩy loài người đến lúc thăng trầm, vinh nhục rồi cũng dấn về cảnh mồ hoang uổng tử. Thế nên ta không ỷ lại vào đâu mà tránh khỏi luật công bằng vô cùng của Tạo-Hóa và khiếpsợ, vì ta đã nhận thức thâm uyên, dù là hạng cấp nào cũng thế.

 

Tóm lại: bất cứ hình thức nào, ta nên thận trọng và dùng trí huệ minh suy gẫm kỹ càng, vì hạng Cư-sĩ Tại-Gia ta còn phải nặng nợ với non sông Tổ-Quốc và sự sinh hoạt hằng ngày tạm sống cùng vật chất thì cách hành đạo Đức thầy đã có chỉ rõ trong “QUYỂN SÁCH NHỎ”. Vậy toàn thể đồng đạo ta hãy căn cứ vào đó mà tri lấy, để tránh sự lạc lầm mê hoặc của kẻ khác.

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn