GIÓ ĐÙA NON THỮU

19 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 17364)
GIÓ ĐÙA NON THỮU

 

Cơn rãnh trí luận suy đời trái phải,

Thừa lúc nhàn nhớ lại cảnh mùa Xuân

Ai sắp chi sự thể chuyển luân

Năm Đinh-Hợi không ngừng rơi giọt lệ!

Kẻ thương xót cũng vì nơi đoàn thể

Người hận thù nào nệ chốn tử sanh

Sôi nỗi lòng lang diển cuộc tương tranh

Cùng nòi giống trở thành nơi chiến địa

Ai vì nước ai vì riêng chủ nghĩa?

Ai đoạn tình mai mỉa giống Rồng Tiên?

Ai bội ân ỷ thế với chuyên quyền?

Ai trung tín mối giềng Thầy chỉ dạy?

Vì Phật thánh lòng nhơn từ vạn đại

Nên Thầy đành vượt hải với trèo non

Dù gian lao chặt giữ tấm lòng son

Cơn giông tố miễn tròn câu ái quốc

Trong bổn đạo thành sầu thêm chất ngất

Lo cho Thầy còn mất phương nao?

Người thiện tâm chi xiết nỗi lòng đau!

Cùng bàn luận biết sao mà thấu đặng!

Trông đợi mãi tin Thầy ôi bặc vắng!

Ôm bể sầu biết đặng tỏ cùng ai?

Thấy vậy nên tôi mới dám tỏ bày

Cùng đồng đạo hôm nay lòng để biết:

Di ngôn lại được nghe câu trần thuyết

Thầy phân tường các việc trở về sau

Dù gặp thời khói lửa với binh đao

Tâm cương quyết ghi vào đường chánh nghĩa

Giống thảm trạng mặc ai lo trồng tỉa

Mầm tương tàng Nam-Địa trổ tràn lang

Cảnh khốn nguy nước Việt chịu tai nàn

Chờ đâu được hoàn toàn câu hạnh phúc

Muốn thắng lợi tâm ta lo rèn đúc

Luyện tinh thần dưõng lấy óc Quốc Gia

Lập chiến công oanh liệt giúp nước nhà

Rứt hẳn họa nồi da cùng xáo thịt

Từ chung thủy vẹn gìn theo hạng Thích

Cho kịp kỳ tiếng gọi của non sông

Giọng chuông ngân vang tiếng khắp đại đồng

Giao đạo đức vun trồng cây bác ái

Tả đến đây bỗng nhiên lòng nhớ lại

Câu chơn truyền vạn đại Đức Thầy ghi

Quyết xả thân tầm đạo nẻo vô-vi

Là mộng tưởng của tâm hồn người Cư Sĩ

Căn cứ đó ta tầm vào câu diệu lý

Chịu tai nàn vỉ Đức phục muôn dân

Đã lắm khi cay đắng cảnh Vua Tần

Nhân dịp đấy phổ thông nền đạo đức

Mong trăm họ gái trai đồng tỉnh thức

Trẻ cùng già nô nức tiếng yêu nhau

Dù thân Thầy lắm nỗi cảnh đớn đau

Ta cam chịu ghi vào khuôn khổ ấy

Càng suy xét trí ta càng nhận thấy

Mục đại đồng giữ lấy ở nơi tâm

Câu trường đồ vạn lý rất cao thâm...

Mới rõ được nhân tâm người Phật Thánh

Từ Thầy đã ly tình cam ẩn ánh

Nêu tinh thần các cánh được nhìn xem

Rứt bợn nhơ bùn trịnh khỏi lắm lem

Vượt khổ hải quyết đem nền tự chủ

Ai rối nước ví như đời Kiệt-Trụ

Ai thươngnhà vủ lý cảnh Văn-Vương

Nẻo trắng đen các Trấn nghĩ tận tường

Đồng vấn tội Trụ Vương người loạn quốc

Thương Châu-Đế giữ hoàn toàn gia thất

Tám trăm năm trường cửu rất lâu dài...

Suy cho cùng Đức lại thắng hơn Tài

Nghĩ cho kỹ thời lai đằng vương các.

Dù ta có những chiến công oanh tạc

Nhưng gặp thời đen bạc cũng đành cam

Phận Bá-Di mà người vẫn phải làm

Việc Sào-Phủ nào ham nguồn danh lợi

Phú quí công danh chi mà chờ đợi

Bất như nhàn để gợi lấy lòng ta

Thưở sơ sinh cho đến lúc trở già

Một đời đạo trung kiên nguyền đến thác

Ai thông minh cho bằng Ông Gia-Cát

Gặp phải thời Hớn mạt cũng đảo điên

Dù có tài thượng đạt đến văn-thiên

Cùng đủ trí kinh quyền thông địa lý

Mưu sự hại cha con Tư-Mã-Ý

Còn nói rằng thành sự cũng tại Thiên

Dầu cho ta lắm sức với khẩn nguyền

Câu thiên lý dị nhiên do tiền định

Tình yêu mến đôi lời tôi cung kính

Mong đạo đồng bình tĩnh cạn xét suy

Đừng hoang mang tất cả mọi chuyện gì

Và mơ tưởng điều chi là khác nữa

Coi tâm kệ của Thầy toan cải sửa

Nhìn chơn truyền tri lấy nẻo quang minh

Chớ vội nghe những tiếng kẻ vô tình

Rằng Thầy phải lụy mình trong cảnh biến

Trí minh mẫn luận bàn xem các chuyện

Vững tinh thần cửa kiển với trồng huê

Một ngày kia Thầy sẽ hóa độ về

Được chói rạng ánh gương màu lịch sử

Ai phản bội Quốc Gia Tòa-Án xử

Ai lương thần chặt giữ nghĩa trung cang

Luận sơ qua tội phước thấy rõ ràng

Đồng thưởng phạt hai đàng xem tỏ rõ

Đâu hết đặng tâm tình tôi bày tỏ

Nhưng ngại ngùng rất khó ở lòng tôi

Mượn bút hoa ghi dấu chút luận đời

Văn thô kịch tri tình xin chớ chấp

Tuồng sự thế vai trò sơ luyện tập

Luật văn bài khó sắp nẻo thấp cao

Tiếng nhặt khoan đã dứt kính gởi chào

Chúc đồng đạo trước sau cùng hưởng phước.

 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

 

Viết xong bài “GIÓ ĐÙA NON THỮU” này vào ngày 17 tháng 11 âm-lịch năm Mậu Tý (nhằm 1948) lòng tôi vẫn nao nao buồn thảm cứ quanh quẩn nơi nhà khi cầm viết lúc ngâm nga dường như người đã nặng mang tình luyến ái giữa cảnh Thầy Tớ chia ly.

 

- Dư luận thường chất vấn tôi và giục thúc rằng: Giờ cạnh tranh đã điểm phút lao khổ hầu gần, sao không tìm một phương chi ích nước lợi dân, trong gia đình, ngoài xã hội, lại sớm vội dưỡng chí cư nhàn để mai một công dân trong đất nước; hơn nữa vì vỉ nghiệp của Tiền Nhân và danh nghĩa Thanh Niên Bảo Quốc, dù muốn hay không ta cũng phải đặt mình vào bổn phận, chớ đâu cho phép ta được mặc thì điềm nhiên mà khoanh tay ngồi ngó?

 

- Tôi xin thưa, trên năm trường xa xứ trải qua sóng gió dập dề, nương theo thuyền gặp lúc gió phê, đành ôm hận trở về gia nội. Mặc dù chưa đúng lúc và vâng theo lời dạy của Đức thầy: “Nếu ta không đủ tài lực đảm đương việc lớn, chưa gặp thời cơ giúp đỡ quê hương, ta ráng tránh đừng làm việc gì sơ xuất có ảnh hưởng tổn hại nước nhà và đừng giúp sức cho kẻ ngoại địch định gây sự tang thương đến đất nước. (Lời của Thầy) Tuy nhiên, mặc dù không liệt vào hàng ngũ quân đội chứ cũng được giữ vững lập trường danh nghĩa Thanh-Niên Bảo-Quốc cũng áp dụng đúng theo kế hoạch: “Hợp tác, bất hợp tác, nhưng bất bạo động” để được trường kỳ đào tạo chi khí hùng mạnh của thế hệ Thanh-Niên Việt Nam.

 

Bởi vậy, mặc ai danh cao lợi cả, chứ riêng tôi sớm chiều vẫn công phu lễ bái, buồn đọc sách xem kinh, rảnh trí sưu tầm bước đường được đi qua gom lại chép thành bổn, như những câu tự thán để giải muộn cơn sầu, những biện chứng hiển nhiên ghép thành gương trong sáng đễ được nhìn cùng tự nhận theo lề lối, chứ không dám tự phô trương.

 

Hôm nay, có một dịp mà lòng tôi không thể đè nén hoặc quên đi để cho trang Hồi ký này lặng im trong dĩ vãng, bắt buộc tôi phải cầm viết mãi càng thấy như say mê mà không biết khi nào tôi mới ngưng bút được.

 

Viết đến đây tôi tự thấy lòng mình đã nhớ tới Đức Tôn sư hiện giờ ở một phương trời vô định nào? Khiến lòng người cô lữ nặng chờ trông!!!

 

Vậy tôi có đôi dòng cảm tưởng nói riêng và hầu hết đồng đạo nói chúng một quan niệm khi nhớ đến Đức Thầy thì chắc hẳn rằng không khi nào khác như tôi môt trong tình:

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn