2-Giải-thuyết về Thượng-Nguơn và Chúa-Thánh

18 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 21106)
2-Giải-thuyết về Thượng-Nguơn và Chúa-Thánh


Cô Trúc-lâm-nương cho rằng khi Hùm sa lưới và Ngạc vướng câu, ám chỉ hai cường quốc tranh-hùng mong bá-chiếm hoàn-cầu thì giống dân Lạc-Hồng qui-phục được năm cõi mà lập nên đời Nghiêu Thuấn:

Thuyền giác muốn chèo đến bến Âu,

Đón đưa căn quí hội chung bầu.

Bởi xa rừng Thánh, Hùm sa lưới,

Vì đắm bến trần, Ngạc vướng câu.

Rối dạ gió đùa dân tản lạc,

Thỏa lòng biển cạn nước quây đầu.

Ai hay Hồng-Lạc qui năm cõi,

Đất Thuấn Trời Nghiêu tụ bá hầu.

Phụ họa theo Sấm-Giảng, cô Trúc-lâm-nương nhận rằng đến thời-kỳ lập đời Thượng-Ngươn, đất Thuấn Trời Nghiêu, thì tam giáo qui nguyên, Đức Phật Di-Lặc ra hoằng-khai chánh-pháp, qui tụ thất thập nhị hiền, tam thiên đồ-đệ:

Lập đời Thượng-Cổ đạo cao thâm,

Tam giáo qui nguyên định chẳng lầm.

Chánh-pháp hoằng-khai, ngôi Di-Lặc,

Quần tu phổ-độ: sắc Quan âm.

Tam thiên ngũ hiệp qui lai thế,

Thất thập nhị hiền tụ giáng lâm.

Bốn hướng tuần du công Thánh-mẫu,

Bàn đào mở hội đón linh căn.

Chính đó là thời-kỳ bình-trị muôn dân lạc-nghiệp âu ca. Chừng đó mới biết nhà Nam có Bảo-Hà, giống dân Lạc-Hồng rỡ-rỡ:

Lạc-Hồng rỡ-rỡ chốn triều-ca,

Mới biết nhà Nam có Bảo-Hà.

Xích-tử ra đời an vạn quốc,

Hào-quang chói rạng khắp gần xa.

***

Xà chuyển ánh hồng rọi sắc long,

Mới hay cháu phụng với con rồng.

Càn khôn chuyển máy âm dương định,

Rực rỡ muôn năm ánh Lạc-Long.

***

Thượng-cổ lai hườn dấu Lạc-Long,

Huyền-cơ xoay chuyển rực trời hồng.

Vân môn, Trước-địa tri thiên lý,

Hội chốn Bảo-Hà mới rõ thông.

Nhưng chốn Bảo-Hà cũng gọi là Bảo-Giang ở đâu? Chính đó là bí-quyết để tìm ra chỗ Thánh-Vương xuất, mà cô Trúc-lâm-nương thường thử-thách:

Đố ai biết Bảo-giang môn?

Là nơi Thánh-địa Thiện-tôn định phần.

Làu làu ngọc chiếu cảnh trần,

Là nơi Tiên, Phật, Thánh, Thần xuất thân.

Xuất kim thân, hóa kim thân,

Ly nơi Đồng thổ xoay vần Tây-phương.

Về danh-từ Bảo-giang hay Bảo-hà, chúng ta thấy cô Trúc-lâm-nương vẫn nhắc đến luôn. Nhưng Bảo-giang ở đâu?

Danh từ Bảo-giang có phải là danh-từ mới lạ không? Nếu ai có nghiên-cứu về Sấm Trạng-Trình, chắc nhận thấy danh-từ Bảo-giang hay Bảo-giang môn được lặp đi lặp lại mãi.

Đây chúng tôi xin trích ra một vài đoạn có nói đến Bảo-giang như:

Lại nói sự Hoàng-giang sinh Thánh,

Sông Bảo-giang Thiên định ai hay?

Hoặc là:

Trí xem nhiệm nhặt cho tường,

Bảo-giang Thánh xuất Trung-ương thuở này.

Hay là:

Bảo-giang Thiên-tử xuất,

Bất chiến tự-nhiên thành.

Cũng cho biết Bảo-giang là nơi xuất Thánh và Thánh xuất ở Trung-Ương, nhưng không chỉ Bảo-giang là ở nơi nào.

Sở-dĩ chúng tôi đem đối-chiếu mấy đoạn văn của Sấm Trạng-Trình với những danh-từ của cô Trúc-lâm-nương đã dùng là để cho ta thấy cô Trúc-lâm-nương chịu ảnh-hưởng của Sấm Trạng-Trình rất nhiều.

Chẳng những về danh-từ, cô Trúc-lâm-nương chịu ảnh-hưởng của Sấm Trạng-Trình mà về sự nhận định thời-cơ, chúng tôi cũng thấy cô ngã theo Sấm Bạch-Vân và các Sấm Giảng.

Đây chúng ta hãy đọc bài này của cô Trúc-lâm-nương:

Xà chuyển long thăng Thánh xuất trần,

Còn chờ thân dậu mới an dân.

Ngọ mùi thảm họa sầu không tả,

Thìn tỵ can qua khổ chẳng phân.

Phất phới cờ hồng xâm đất Việt,

Chập chồng xương trắng ngất non Thần.

Mưa dầu nắng lửa mười năm chẵn,

Nước nảy tôi hiền trổ Chúa nhân.

Như thế chúng ta thấy không xa với Sấm Giảng và Sấm của Trạng-Trình về bài “Long vĩ xà đầu khởi chiến-tranh”, nhưng có điều cô nói rõ về việc qui kỳ Thánh-vương xuất-hiện.

Cô rất tha-thiết trong mong Thánh-vương xuất-hiện, trong bài thơ khoán thủ dưới đây:

Chí khí công minh chí nguyện thành,

Tâm hòa ý đẹp nhứt tâm sanh.

Mộng người Đại-đức nơi thềm ngọc,

Tưởng kẻ từ-bi chốn cửa thanh.

Thánh đạo nghiệp duyên còn chọn đón,

Vương minh ngôi vị sẵn riêng dành.

Xuất năm rồng giỡn cùng non nước,

Hiện giữa trời Nam một giống lành.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn